Quân Lâm Binh Vương

Chương 4



Chương 4

Vừa rồi làm ta sợ muốn chết. Ông đây còn muốn xuyên vào cái đó đó…… Quân Lâm lau mồ hôi lạnh.

Lấy lại bình tĩnh, Quân Lâm bắt đầu xem xét thân thể mới của mình.

Kinh mạch ứ đọng. Cơ thể nhão nhoẹt. Các đốt ngón tay cứng ngắc……

” Cái thân thể này sao hỗn tạp vậy? Cơ thể lại yếu đuối nữa? Không xong rồi!”

Quân Lâm thầm thì.

” Nhưng không sao, chỉ cần kinh mạch không bị vỡ thì chỉ cần ba tới bảy năm, bổn đại gia lại đứng trên đỉnh của thế giới!”

Sau khi quyết định xong, Quân Lâm lúc này mới để ý tới mình giờ đang ở một thế giới có vẻ hoàn toàn xa lạ!

Ở đây sao lại không giống địa cầu mà mình quen thuộc vậy? Mình ở đây thực sự không quen, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu. Với cả phép tắc của thế giới này là gì? Và thế giới này có những cái gì?

Thoáng suy nghĩ qua mấy vấn đề đó, với tố chất tâm lý cả vị sát thủ lãnh huyết vốn được gọi là Lâm Quân này không ngờ cũng có chút chán nản.

Nhìn đồ dùng cũng chiếc gường có phong cách cổ xưa, cả bộ quần áo đặc thù của thời đại này trên người lập tức niềm vui sướng khi biết được mình vẫn chưa chết, hơn nữa còn xuyên việt dần dần trở nên bình tĩnh rồi tiếp đó tâm tư hắn bỗng rối loạn…….

Thì ra……. thì ra thực sự là mình có thể sống lại……………

Ban đầu điều này sẽ khiến hắn vô cùng phấn chấn nhưng về sau từ đáy lòng hắn lại dâng lên nỗi niềm mất mát cùng sự thống khổ tới vô cùng. Đó là một cảm giác vi diệu dập dềnh không ổn định, khiến mũi hắn hơi cảm thấy chua xót, khiến mắt hắn cũng có chút gì đó cay cay, khiến lòng người có chút buồn phiền. Quân Lâm tự giễu một câu, khóa miệng khẽ nhếch lên. Cả đời hắn gần như chưa bao giờ rơi lệ mà vừa rồi suýt nữa là hắn đã rơi lệ.

Cố quốc xa xôi, cố hương cách trở! Ta vốn tưởng rằng mình có thể rất tiêu sái, vốn tưởng rằng mình có thể dễ dàng buông bỏ. Nhưng khi mọi việc xảy ra ở trước mắt và tất cả đều rất chân thực thì ta mới đột nhiên phát hiện ra rằng, ta không buông được. Ta thực sự không buông bỏ được!

Vốn tưởng rằng trên đời này sớm đã không còn gì liên quan, không còn gì để mình mình phải vướng bận. Nhưng giờ mình mới phát hiện ra, những thứ mà mình quan tâm lại nhiều vô kể! Mà quan trọng nhất chính là tại đây, một nơi lạ lẫm này mình không thể tìm thấy những cái, những phần thuộc về chính mình! thuộc về chính mình………

Từ trong cốt tủy, ta vĩnh viễn từ đầu tới cuối chỉ là một người ngoài…………

Quân Lâm lẳng lặng nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng nghiêng đầu và khi không còn ai có thể nhìn thấy được, một giọt nước mắt nhẹ nhàng, không một tiếng động chảy xuống…………

Đây là giọt nước mắt đầu tiên của hai kiếp làm người!

Nam nhi không rơi lệ chỉ vì chưa tới lúc đau lòng!

******************

Kinh ngạc nhìn khuôn mặt trẻ tuổi có chút non nớt, gầy yếu với đôi môi mỏng, cặp lông mi nghiêng dài, đôi mắt hơi chút dài nhỏ đầy vẻ sắc bén bên trong chiếc gương đồng trước mặt mà Quân Lâm chỉ biết cười khổ một tiếng, thì thào nói:

– Không thể không nói bộ dạng của tên gia hỏa này cũng không tệ, rất thanh tú đó! Chỉ là có chút gì đó yếu đuối, ẻo lả, lại hơi mặt trắng!

Nhớ lại kiếp trước, mình thật uy phong biết bao, dữ tợn tới mức nào? Mặc dù bề ngoài cũng không có gì đặc biết khiến người ta yêu thích, mắt có nhỏ, mũi có thấp một chút, về tổng thể thì có chút đại chúng nhưng bản thân mình chính là một nam nhân tiêu chuẩn! Tiểu bạch kiểm này tuy rằng là nam nhân, là đại trượng phu nhưng mình lại khinh thường những kẻ như vậy. Song không thể tưởng được rằng khi xuyên việt mình lại xuyên tới một tên tiểu bạch kiểm tiêu chuẩn như thế này, nhất là tiểu bạch kiểm này lại còn rất là xinh đẹp nữa…………


Mẹo: Bạn có thể sử dụng trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.