Quân Lâm Binh Vương

Chương 15



Chương 15

– Thật tàn nhẫn! Cho người khác biết rõ hi vọng có thể trị khỏi nhưng đó chẳng khác nào không có hi vọng…

Quân Lâm lắc đầu thở dài:

– Xem ra người này rất hận tam thúc. Dùng phương pháp âm độc này để hành hạ người. Mục đích của hắn là muốn cho người sống không được chết không xong.

Ngừng lại một chút liền bất ngờ hỏi:

– Người kia chính là kẻ thù của Quân gia ta sao?

– Mạc Tà… Ngươi từ chỗ nào biết được phương pháp trị liệu cho ta?

Quân Lâm đối với vấn đề này thì ánh mắt của hắn chỉ chợt lóe ra một tia đau xót, tận lực không nhắc đến đề tài đó mà chỉ nhìn Quân Lâm từ trên xuống:

– Hôm nay ngươi như đã thay đổi thành một người khác vậy!

– Khuyết điểm của tam thúc thật ra đều khắc sâu trong lòng cháu…

Quân Lâm đổ mồ hôi lạnh nói:

– Cháu cũng là do vô tình biết được mà thôi, hơn nữa phương pháp này rất có hiệu quả. Tam thúc, điều này ngài đừng nói ra bên ngoài. Nói thật cháu hi vọng tam thúc sớm khỏi cũng là vì cháu. Hi vọng sau này tam thúc bình phục để cháu an ổn làm một nhị thế tổ thôi. Ha ha…

– Tiểu tử thúi!

Quân Vô Ý cười mắng một câu nhưng thần sắc đột nhiên nghiêm túc lại:

– Mạc Tà. Vô luận là thành công hay không thì tam thúc cũng sẻ nhận phần ân tình này của ngươi!

– Tam thúc. Người cứ chờ đợi để che gió che mưa cho cháu làm nhị thế tổ đi. Ha ha…

Quân Lâm kiểm tra qua một lần rồi nên trong lòng càng tự tin hơn:

” Chỉ cần có thể luyện được một chút nội lực ở kiếp trước, sau đó lấy thuật châm cứu độc môn rồi tìm hai phần thuốc khác phối hợp vào là có thể trị khỏi!”

Sở dĩ hắn cho Quân Vô Ý dùng vài loại phương pháp chậm rãi khôi phục lại ban đầu kia cũng là lý do của Quân Lâm mà thôi. Bởi vì hiện tại hắn không có chút nội lực nào cả. Mà khi dùng kim chân phải có nội lực chống đỡ mới được.

Đôi mắt Quân Vô Ý sáng rực lên, hắn nghe được những lời nói đầy tự tin này của Quân Lâm:

– Mạc Tà, ngươi chỉ có tu vi Tam Phẩm Huyền Khí mà thôi. Cho dù so với người thường cũng chỉ mạnh mẽ hơn một chút mà thôi, nhưng bị ta dùng lực lên cánh thế mà mặt không biến sắc chút nào. Khả năng nhẫn nại và chịu đựng như vậy thì không thể nào chỉ là một nhị thế tổ thôi…

Một trảo vừa rồi tuy rằng không có dùng toàn lực, nhưng mà một trảo của Địa Huyền cao thủ thì người thường há có thể chịu đựng được? Chỉ sợ là Kim Huyền cao thủ cũng phải cau mày nhưng Quân Lâm chỉ là người có tu vi Tam Phẩm Huyền Khí lại có thể thừa nhận, thậm chí còn không vận dụng Huyền khí thấp kém của bản thân để chống cự nữa!

Dưới một trảo kia phải thừa nhận bao nhiêu thống khổ, Quân Vô Ý là người hiểu rõ ràng. Hơn nữa dưới tình huống không chút đề phòng nào lại nhận lấy một trảo này mà không hề đổi sắc. Phần tâm tính này…

Đáng tiếc! Nhìn Quân Lâm mà trong lòng Quân Vô Ý thở dài một hơi. Đáng tiếc tuổi của Quân Lâm hiện tại đã quá lớn. Cho dù bây giờ có chịu khó tu luyện Huyền khí cũng không thể nào đạt được tu vi cao hơn. Lấy tâm tư kiên nhẫn của hắn mà xem thì sợ rằng Quân gia sẽ xuất hiện một cao thủ cường đại…


Mẹo: Bạn có thể sử dụng trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.